Khám phá thế giới

Nhật kí du học Mỹ (Phần 3) : Tình bạn và lòng chung thuỷ

Tình yêu giữa những người gặp nhau ở một nơi xa lạ, dường như gần với tình đùm bọc nhiều hơn là xúc cảm lãng mạn. Tôi tiếc cho cậu bạn Trung Quốc với những hi vọng sưởi ấm cho tôi, tôi tiếc cho mọi tình yêu không thành hình. Tôi biết một anh bạn Trung Quốc chuyển tiếp từ Hà Lan sang. Có gặp nhau vài lần nhưng chúng tôi không tiếp xúc hay nói chuyện bao giờ, chỉ gọi là biết mặt. Một chiều tôi tới hiệu sách, vừa đi tới cửa thì thấy cậu ấy đi ra. Chào nhau một câu. Hết phim. 

Nhưng thật ra là chưa hết. Sau cả tiếng đồng hồ ngắm nghía dãy thiệp Hallmark rồi mới chịu ra về, tôi ngạc nhiên khi thấy cậu ấy đang đứng dựa vào tường phía bên ngoài hiệu sách chờ đợi tôi.

 

[Hình: 080829124813-23-423.jpg]

 

Cùng tôi đi bộ xuôi con đường chính, cậu ấy cảnh báo rất nhiều về tình hình “an ninh học đường”, đặc biệt nhấn giọng khi nhắc đến tỉ lệ xâm hại tình dục trong thị trấn. Nhác thấy một anh chàng khác đi qua, cậu quay sang: “Đấy, nó nhìn mày đấy, những đứa như thế là rất nguy hiểm.” Tôi sợ, rất sợ. Từ hôm ấy, cậu bạn rất năng đến thăm, lần đầu với lý do để quên chìa khóa, lần thứ 2 mang đến bánh mỳ, lần 3 thì muốn đưa tôi đi ăn. Biết rằng bên này bạn bè như vậy là bình thường, tôi không mảy may nghĩ gì đến hai chữ “tình ý” trong mối quan hệ của tôi và cậu ấy. Trong bữa ăn, cậu ấy có hỏi tôi về chiếc nhẫn đeo ở cổ, tôi bảo đó là món quà của bạn trai trước khi tôi bay. Phản ứng của cậu không có gì đặc biệt…

 

Buổi tối bối rối nhất trong đời

Tối, chỉ có tôi và con mèo Athena trong căn nhà lớn giữa cánh đồng. Cái lặng ngắt của buổi đêm thi thoảng bị khuấy động bởi tiếng ô tô lao nhanh trên cầu cao tốc. Gió lạnh luồn qua những cánh cửa không khóa, Athena hình như đã bỏ ra ngoài. Bỗng từ sảnh dưới vang lên tiếng gõ cửa rất mạnh, rời rạc và bạo lực. Tôi phải suy nghĩ rất lâu rồi mới dám quyết định mở cửa, phần vì tiếng gõ cửa vẫn còn đó, phần vì “nào ai làm gì xấu mà lại gõ cửa bao giờ”! Trước mặt tôi là cậu bạn Trung Quốc, say khật khưỡng với cơ thể nồng nặc mùi cồn, quần đùi áo cộc, chân tay loạng choạng. Cậu vào nhà, đi vòng quanh từ phòng bếp ra tới phòng khách, xô ngã lung tung và thỉnh thoảng lại nói lớn: “Stupid girl” hay “Mày đi ngủ ngay!” Cậu ấy xông về phía tôi, tôi hiểu trong ánh mắt của cậu ta muốn gì! Tôi bỏ chạy lên phòng, cậu ta đuổi theo lên tận phòng ngủ. Tôi đã kịp khóa cửa, dựa lưng vào cánh cửa thở hổn hển và hoàn toàn bấn loạn… Cậu ta tiếp tục đấm vào cửa thùm thụp đòi mở cửa. Tôi sợ hãi oà khóc mà không biết mình phải làm gì. Trong thoáng chốc, tôi nghĩ rằng mình sẽ phải nhảy từ cửa sổ tầng hai xuống đất để bỏ trốn.Tôi không muốn gọi cảnh sát để tránh phiền phức cho cậu ta, nhưng tất cả những số điện thoại tôi quen biết đều là số văn phòng của giáo sư. 

 

Lòng chung thuỷ

Khoảng 5 phút sau, bên ngoài hoàn toàn yên tĩnh. Tôi đỡ sợ hơn nhưng vẫn không dám mở cửa vì sợ rằng cậu ta đang ẩn nấp ngoài kia. Thêm 30 phút nữa tôi mới dám mở cửa. Cậu ta đang… nằm ngáy khò khò trên sàn. Đêm đã lạnh lắm rồi, để cậu ấy ngủ dưới sàn cũng không ổn, mà đưa cậu ta về thì tôi càng sợ.  Mệt mỏi vì phải lo cho cả hai, tôi quyết định gọi 911.“Hello, its…” câu trả lời của cảnh sát tổng đài tôi nghe ù ù không khác gì tiếng các chị 1080.

 

[Hình: 080829124813-745-714.jpg]

Jes trong căn phòng của mình.

Rụt rè, tôi trình bày hoàn cảnh của mình, chưa kịp nói địa chỉ thì cô cảnh sát đã hỏi lại: “Có phải mày ở…” Họ hỏi han đầy đủ từ tên họ của cả tôi và cậu bạn nọ, cậu ấy có mang súng không, có đe dọa gì không, óô trấn an rằng cảnh sát đã lên đường và đề nghị được tiếp tục nói chuyện trên máy để tôi được bình tâm.Hơi phiền vì phản ứng của 911 không khẩn cấp như thường thấy trong… phim, tôi chờ thêm nửa tiếng nữa mới nghe thấy tiếng gõ cửa dưới nhà. 2 nhân viên cảnh sát cao lớn cầm đèn pin, đi 2 xe tới.Họ kiểm tra kỹ vũ khí, gọi anh chàng Trung Quốc lúc này còn đang ngái ngủ là “boss”. Tôi đề nghị họ chỉ đưa về cậu ấy đến gần ký túc, không để ai nhìn thấy cậu ấy bị cảnh sát hộ tống.  Các bạn biết đấy, cùng là sinh viên quốc tế nên tôi rất hiểu giá trị của tờ visa, tôi không muốn lý lịch của cậu ta bị ảnh hưởng chút nào. Con trai thỉnh thoảng vẫn ngờ nghệch, thế nên thỉnh thoảng cũng nên được tha thứ…

Câu chuyện mang hơi hướng Hollywood này tiếp tục vào buổi sáng hôm sau, tôi lại nghe thấy tiếng gõ cửa. Quá nản, tôi không ra mở nữa, cho tới tận buổi chiều khi xuống nhà, thì tôi thấy một bông hồng và tấm thiếp gắn trên cánh cửa. Tôi lướt đọc tấm card: “Tao ước gì có thể nói vì sao tao lại đến nhà mày đêm qua… Tao hứa rằng sẽ không bao giờ làm mày đau, cũng như tao không bao giờ làm tổn thương gia đình mình dù cho tao có phải chết.” Ôi…

Nếu bạn từng biết đến cảm giác cô đơn, bạn sẽ trân trọng những sự quan tâm mà mình đang có. Bạn cũng sẽ hiểu hơn nỗi niềm quặn ruột vì khao khát muốn có một người để chia sẻ, nương tựa những lúc “trời nắng, đường vắng” giữa một bầu trời chỉ mình bạn bước qua. Tình yêu giữa những người gặp nhau ở một khung trời khác, nếu có, gần với tình đùm bọc nhiều hơn là xúc cảm lãng mạn. Tôi tiếc cho cậu bạn Trung Quốc với những hy vọng sưởi ấm, tôi tiếc cho mọi tình yêu không thành hình.Thế nên rất cần trân trọng sự chung thuỷ của những người đi xa, bạn ạ…

Jessica Phạm (Từ Pennsylvania)

Sưu Tầm

Bài liên quan

Chat với AAC

Chào mừng quý phụ huynh và các em học sinh, sinh viên đến với Service Zone của AAC. Vui lòng chat với chuyên viên tư vấn của chúng tôi qua Skype

Các Trường Đối tác