Khám phá thế giới

Nhật kí du học Mỹ (Phần 2) : Sức lôi cuốn của các nữ sinh

Những cô bạn gái không “thả thính”, thể hiện rất thẳng thắn tình cảm của mình với người khác giới, chẳng bao giờ giấu diếmhứng thú với một anh chàng có cái xe đẹp hay một “body ngon”… 

Hai người bạn gái đầu tiên của tôi là Alex và Violet, sau đó tới Samantha, Evelyn và Danielle. Alex rất dịu dàng, Violet mạnh mẽ như con trai nhưng cũng điềm đạm và đôi khi che chở tôi như một người anh lớn. Evelyn lai 7 dòng máu, Danielle xinh như... cướp biển trong ngày hội Halloween, còn Samantha là người hoà đồng và để lại trong tôi nhiều ấn tượng nhất.
 

[Hình: 080829125811-162-305.jpg]

Jes và những cô bạn người Mỹ.


Những cô gái không “thả thính"

Hôm ấy có tiệc, tôi tới sớm để vào bếp cùng Samantha - người hay chủ trì khoản nấu nướng với biệt tài làm bánh và món taco cay bỏng. Chỉ vài phút lúi húi trong bếp với nhau, Samantha bắt đầu trở thành một chiếc radio không có nút tắt. Girl talk - như cách nói của người Mỹ, xê dịch từ chuyện chó mèo cho tới lớp học và con trai. 

Ngay sau đó, Sam rủ tôi đi học... đấm bốc. Khác với những gì tôi hình dùng, không có bao cát nào lủng lẳng trong phòng tập, chúng tôi tập chay với những cú đấm móc, đá chân, bài tập kết hợp và kết thúc bằng hai vòng chạy quanh sàn. 
Tan lớp cũng đã muộn, tôi muốn về sớm nhưng thực sự không thể dứt nổi khỏi câu chuyện của 2 người bạn gái - Sam và Evelyn - chúng tôi dừng ngay dưới cột đèn đỏ để nói liên tục gần… 3 tiếng đồng hồ. Nhiều chiếc xe đi qua cũng vì tò mò mà dừng lại trêu chọc. Mặc kệ! Không có khái niệm ngại ngần trong tư tương con gái Mỹ!

Những người bạn Mỹ của tôi thể hiện rất thẳng cảm tình của mình với người khác giới, một tư tưởng thoáng và đôi lúc có phần giản lược. Chẳng bao giờ họ giấu giếm hứng thú, cảm xúc với chiếc xe Mustang mui trần hay với anh chàng “body ngon”. 
 

[Hình: 080829125811-795-139.jpg]

Một bữa ăn trong căng tin của trường.



Mọi sự “cool” hay “hot” của con trai được quy ra thóc rất rành mạch như thế, họ biết chính xác mình muốn gì ở người khác phái. Không có những lệ bộ giả vờ, không lấp lửng và không nai.

Lần đầu tiên uống trộm rượu


Một lần khác tôi ở lại muộn với Sam là đêm Halloween. Khi tiệc đã tan ngoài sảnh lớn, Sam nháy mắt với tôi và nhắc thầm về hội kín - 6 cô gái rút vào phòng Sam uống rượu hậu party. Phải lén lút như thế vì luật pháp đã quy định rõ về tuổi được phép uống rượu - 21, còn trường tôi thì thậm chí nghiêm cấm không được dùng đồ cồn trong khuôn viên ký túc cho dù bạn đã đổ tuổi hay chưa.Bí mật và rón rén, chúng tôi pha rượu rum với nước chanh và ngồi kể chuyện ma cho nhau nghe. Nổi hết gai ốc trên người, Sam thay mặt tất cả đưa ra kết luận: Pennsylvania là bang bị ma ám nhiều nhất nước Mỹ.
Thú thực, tôi cảm thấy rượu cũng tương đối... dễ uống. Ngụm thứ nhất, ngụm thứ hai, chà... Bỗng nhớ tới một cô bạn Việt sang cùng đợt vừa mới viết blog: "Ở nhà không động một giọt cồn, giờ sang đây mở miệng ra là thèm rượu", tôi lập tức dừng lại. 

Vấn đề ở đây là “Rượu và party là một, rượu và bạn bè là một”. Nhưng vì bạn bè và vì rượu mà đánh mất những nguyên tắc tối thiểu của bản thân mình thì tôi không muốn.
 

[Hình: 080829125811-150-633.jpg]

Đêm hội Halloween.


Mỗi ngày qua, tôi nhận thức được rõ hơn về những thách thức mà cuộc sống độc lập mang lại cho du học sinh. Ngoài trách nhiệm với bản thân mình, chẳng có ràng buộc nào cho mọi ý thức kỷ luật - không ai phạt, không ai thưởng, không ai nghiêm cấm và không ai khuyến khích. 
Trí tò mò tự phát cộng với tấm gương của bạn bè dễ dẫn đến những mủi lòng, bạn trở nên lỏng tay với chính mình lúc nào không rõ. Chỉ có lòng tin là điểm tựa, và chưa bao giờ thật hơn như thế, tôi thấy được sự đúng đắn của câu nói: “Sống bằng niềm tin”!

Jessica Phạm (Từ Pennsylvania)

Sưu Tầm

Bài liên quan

Chat với AAC

Chào mừng quý phụ huynh và các em học sinh, sinh viên đến với Service Zone của AAC. Vui lòng chat với chuyên viên tư vấn của chúng tôi qua Skype

Các Trường Đối tác